Cờ Đến Tay Ai Người Đó Phất – Hội Cờ Đỏ

Cờ đi đến tay ai, người ta vẫy là thế. Câu nói đó ngụ ý rằng những người đã có cơ hội làm điều gì đó thì hãy làm thật tốt. Khi lá cờ đã được trao, hãy giữ chặt nó, vẫy nó cao, cho nó tự hào và cho nó uy nghiêm.
Tiếc thay những người được tặng cờ lại không dám phất cao, hoặc không biết vẫy cao để lãnh đạo ngành và địa phương mình đi trên con đường tươi sáng.
Đại hội Đảng CSVN lần thứ 13 sắp đến, không lẽ chỉ cần có thế mà các cụ ông, cụ bà vẫn luôn đứng lên gánh vác sự nghiệp? Vì vậy, ngay từ khóa XII, một số ít thanh niên đã được đặt vào những vị trí để sau này dựa vào.

Trong số những người trẻ, có nhiều người đáng để tre già măng mọc, xứng đáng để tiếp nối sự nghiệp của người già. Nhưng cũng với những người, được trao cơ hội “ngàn năm có một”, nhưng loay hoay mãi, nửa nhiệm kỳ đã hết và không biết làm thế nào để hoàn thành xuất sắc vai trò của mình trước bàn dân thiên hạ.

Với anh, cứ quyết định hành động mới là y như rằng gây bão trong dư luận. Tôi chưa nói quyết định hành động là đúng hay sai, tôi đúng hơn sai, nhưng tôi không biết phải giải thích cho mọi người hiểu rõ nguồn gốc cũng như tính chặt chẽ và hợp lý của quyết định hành động đó, hay theo quy định của pháp luật. . Thời trang không rõ ràng hoặc không dám rõ ràng. Với việc nó được nói như thế này? – Hoặc là ngại dư luận, hoặc chỉ nhắm mắt đưa mũi, ký một lúc thì cấp dưới phục tùng mà không bắt buộc phải báo cáo, giải trình, bất chấp các yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”.
Ví dụ như giá điện, cơ quan nhà nước đã quyết định tăng giá từ năm 2018, nếu mỗi năm anh tăng một chút đến năm 2019 đạt 8,36% thì sao không lo sớm? Yếu tố thời gian cũng không với. Không may năm nay thời tiết chuyển biến xấu, đúng lúc nắng nóng 40 độ, nhà tăng điện tiêu thụ, anh lại giở trò tăng giá. Vì vậy, mọi người rất sốc, họ chửi rủa anh. Không biết giải thích thế nào cho đúng, anh đành thốt lên một câu ngớ ngẩn: “Bản chất của giá điện là bí mật của vương quốc!”. Ông trời càng nguyền rủa. Không biết phải làm sao, hắn đành phải dùng đến an ninh mạng uy hiếp!
Đối với anh, trong lúc đang rơi vào tâm bão BOT, chưa thể đưa ra được chính sách quốc gia làm sao để trấn an người dân, anh lại loay hoay tìm cách đổi tên mấy loại trạm – có khi là ‘thu phí’, có khi. ‘thu phí’, có khi là ‘thu phí’ … nhưng bản chất của nó là phương tiện nào lưu thông trên đường, cầu nào cũng phải trả tiền. Gọi bằng tên nào thì bản chất của nó là tịch thu vốn góp đầu tư của những người bỏ tiền ra xây dựng.
Là người đứng đầu một ngành, anh bảo vệ các nhà thầu A, B, C, ngay cả tôi và anh cũng hoài nghi về sự vô tư, rõ ràng, công bằng của anh. To như vậy, có tổ chức như vậy, làm sao từng lời từng chữ một là “chữ vàng”, mà kẻ nói như người dốt?

Tôi không biết với những kẻ phá hoại nào tiêu diệt bạn? Ngay cả khi nó không tốt, nó không đáng để đối phó với cùng một loại vấn đề. Lại cùng hắn trước khi đi qua, hắn uy hiếp mệnh lệnh chung. Vừa giữ chức thượng thư, ông đã bắt lính đưa xe đến tận chân cầu thang để đón vợ con. Hỏi anh ấy thì anh ấy nói họ làm ở văn phòng, nhưng tôi không hỏi. Vì vậy, anh ta thiếu dũng khí của một quý ông. Một người đàn ông khác, đã có vợ con mới hơn ba mươi tuổi mà vướng vào chuyện trai gái lăng nhăng, phạm luật hôn nhân rồi anh ạ. Dương Dương là người đứng đầu một địa phương lớn và quan trọng, bị tách ra khỏi trung ương một ngạch, mất hết chức vụ. Đau đớn đúng không?

Tôi nghĩ tôi thương các bạn, chỉ là “lớp” của các bạn chưa đạt nên không biết phải làm gì và làm như thế nào. Có điều, chính suy nghĩ của những người này đều biểu hiện ra một “quyền lực tối cao xưa”. Theo Jeremy Heimans và Henry Timms, các nhà khoa học xưa nay vẫn nghĩ “Phòng thí nghiệm là quốc tế của tôi”. Thực tế, khi thực hiện hiện thực “quyền lực tối cao mới”, bạn nên có một tâm lý khác, “tính quốc tế là phòng thí nghiệm của tôi”. Từ đó suy ra, nhiều người trong gia đình chúng tôi vẫn bám vào quan niệm “bàn làm việc của tôi với chức vụ là quốc tế của tôi”, chứ không phải “quốc tế của tôi là sự trưởng thành trong xã hội” (xem thêm bài “Thế lực mới” đăng ngày 22/5 trên của tôi Trang FB).
Này các chính khách trẻ, hãy cố gắng “học ăn, học nói, học gói, học mở”. Học nói cũng khó nhưng cũng phải nói rõ, học gói mở phải hiểu nghĩa, biết lúc nào giữ trong đầu và khi nào thì mở lòng với xã hội, không gói hay mở. tiền xin vui lòng. Đừng nói về nó ở bất cứ đâu, bạn không phải là một chính trị gia!
Chỉ còn một năm rưỡi nữa thôi, chúng ta hãy ngồi lại và suy nghĩ thấu đáo, tìm cách giương cao ngọn cờ mà thiên hạ đã đưa ra. Song song với việc giương cao ngọn cờ, phải nhớ rèn đức luyện tài, trong sáng có thể may lần thứ hai, quý nhân phù trợ. /.

23 tháng 5, 2019
Cháu T. Kh.
Hình ảnh trong bài: Giương cao ngọn cờ công lý

Lá cờ được tung lên cho ai

Nguồn: Trang thông tin chống phản động

Source: Banggiaonline.com
Category: Tiểu Sử

Đánh giá:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.