Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các sản phẩm của BangGiaOnline.Com, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "Banggiaonline". (Ví dụ: giá xe Rolls Royce mới banggiaonline). Thử xem kết quả
43 lượt xem

Top 10 Bài văn phân tích bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh hay nhất

Quê hương là nguồn cảm hứng bất tận của nhiều nhà thơ Việt Nam và đặc biệt là Tế Hanh – một tác giả có mặt trong phong trào Thơ mới và sau cách mạng vẫn tiếp tục sáng tác dồi dào. Anh được biết đến với những bài thơ viết về quê hương Nam Bộ thân yêu với tình cảm chân thành và vô cùng sâu lắng.

Ta có thể bắt gặp trong thơ ông hơi thở nồng nàn của người dân xứ biển, hay dòng sông đầy nắng trong những buổi chiều gắn với tình yêu quê hương sâu nặng của nhà thơ. Bài thơ Quê hương là kỉ niệm tuổi thơ sâu sắc, là tác phẩm mở đầu cho cảm hứng về quê hương trong thơ Tế Hanh, bài thơ được viết bằng tất cả tình yêu thiên nhiên thơ mộng, anh hùng. mạnh mẽ, yêu người chăm chỉ.

Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ kết hợp cả vần liên tiếp và vần ôm đã phần nào cho thấy nhịp sống hối hả, nhộn nhịp của một làng chài ven biển:

Ngôi làng tôi ở vốn là một ngư dân

Nước bao quanh sông cách biển nửa ngày.

Khi trời trong, gió nhẹ, buổi sáng hồng.

Nam thanh niên đi đánh cá trên thuyền.

Quê hương trong tâm thức của những người con Việt Nam là mái đình, gốc đa giếng nước, bát canh rau muống cà dầm tương. Quê hương trong tâm tưởng của Tế Hanh là một làng chài nằm trên một cù lao giữa sông và biển, làng chài bao bọc bởi sóng vỗ, cảnh làng quê như mở ra trước mắt ta vô cùng sinh động: “Trời trong – gió nhẹ – hồng buổi sáng ”, không gian như trải rộng ra, bầu trời như cao hơn và tràn ngập ánh sáng.

Bầu trời trong xanh, gió nhẹ, ánh nắng rực rỡ của buổi bình minh sắp đến là báo hiệu cho một ngày mới bắt đầu, một ngày mới với nhiều hy vọng, một ngày mới với tinh thần hăng say và hứng khởi biết bao. Có bao nhiêu người trên thuyền ra khơi:

Thuyền nhẹ như con ngựa

Phang chèo, mạnh mẽ vượt qua

Nếu như trên là tả cảnh thì ở đây là tả bức tranh lao động sôi nổi, rực rỡ. Con thuyền được so sánh với con ngựa khiến câu thơ có cảm giác mạnh mẽ hơn, thể hiện niềm vui sướng, phấn khởi của người dân chài. Ngoài ra, các động từ “hung hãn”, “vụt sáng”, “vượt lên” diễn tả ấn tượng không khí băng giá, khốc liệt của con tàu, toát lên một sức sống căng tràn và nhiệt huyết. Vượt qua những sóng gió. Vượt qua sóng gió. Con thuyền ra khơi với tư thế vô cùng kiêu hãnh và oai hùng:

Cánh buồm lớn như hồn làng

Vươn thân trắng mênh mông đón gió…

Từ hình tượng thiên nhiên, tác giả liên tưởng đến “tâm hồn con người”, phải là một tâm hồn nhạy cảm trước cảnh vật, một tấm lòng gắn bó với quê hương làng Tế Hanh mới có thể viết được như vậy. Cánh buồm trắng vốn là hình ảnh quen thuộc nay đã trở nên to lớn trong tự nhiên.

Cánh buồm trắng đón gió vượt biển như tâm hồn con người đang hướng về tương lai tốt đẹp. Có lẽ nhà thơ chợt nhận ra hồn quê hương đang nằm trong cánh buồm. Hình ảnh trong đoạn thơ trên vừa thơ mộng, hùng vĩ, vừa gợi tả chính xác hình thức, vừa gợi được hồn của sự vật.

Ta có thể thấy sự so sánh ở đây không làm cho sự miêu tả cụ thể hơn mà gợi ra một vẻ đẹp bay bổng có ý nghĩa lớn lao. Đó là cái tinh tế của nhà thơ. Qua câu ca dao này cũng có thể hiểu thêm bao nhiêu tình cảm thiêng liêng, bao nhiêu hy vọng mưu sinh của ngư dân đã gửi gắm vào cánh buồm căng gió.

Dấu chấm lửng ở cuối bài thơ cho ta ấn tượng về một không gian mở ra vô cùng, vô tận, giữa mênh mông sóng nước, hình ảnh con người trên con tàu nhỏ không hề đơn độc mà ngược lại thể hiện sự chủ động, làm chủ. bản chất của chính mình.

Cả bài thơ là cảnh quê hương và những ngư dân ra khơi đánh cá, thể hiện nhịp sống nhộn nhịp của những con người năng động, niềm phấn khởi, hi vọng và lạc quan trong ánh mắt của mỗi ngư dân. mong đợi một ngày mai làm việc với nhiều kết quả tốt đẹp:

Ngày hôm sau ồn ào trên bãi đậu xe

Dân làng rộn ràng đón thuyền trở về

Nhờ ơn Chúa, biển lặng, thuyền đầy cá.

Cá tươi có thân màu trắng bạc.

Các tính từ “ồn ào”, “tấp nập” toát lên không khí rộn ràng, nhộn nhịp của những cánh buồm đón đoàn thuyền đánh cá trở về. Người đọc như được thực sự sống trong bầu không khí ấy, lắng nghe những lời cảm ơn chân thành của trời đất đã cho trời yên biển lặng để ngư dân trở về an toàn, đầy cá, thấy “cá lành canh cải”. Bạc trắng”.

Tế Hanh không mô tả hoạt động của công việc đánh bắt, nhưng chúng ta có thể hình dung đó là những giờ làm việc không mệt mỏi để đạt được kết quả như mong đợi. Sau chuyến ra khơi là hình ảnh đoàn thuyền và con người trở về nghỉ ngơi:

Người đánh cá có làn da rám nắng

Toàn thân thở theo hương vị xa xôi.

Thuyền êm, mệt trở về nằm nghỉ.

Nghe muối thấm vào da.

Có thể nói đây là những dòng hay nhất, tinh tế nhất của bài thơ. Với cách miêu tả hiện thực, hình ảnh “làn da rám nắng” hiện lên để lại ấn tượng sâu sắc, thì đoạn thơ sau được miêu tả với cảm xúc rất lãng mạn “Toàn thân thở phì phò hương xa” – Thân hình vạm vỡ của người đánh cá thấm đượm với hơi thở của biển, với vị mặn của đại dương bao la. Nét độc đáo của câu thơ là gợi được cả tâm hồn và tầm vóc của người đàn ông biển cả. Hai câu thơ tả cảnh con thuyền nằm yên trên bến cũng là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo.

Nhà thơ không chỉ nhìn thấy con thuyền nằm bất động trên bến mà còn thấy cả sự mỏi mệt của nó. Giống như một ngư dân, con thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như đang lắng nghe vị mặn của đại dương ngấm vào từng thớ thịt của vỏ. Con thuyền trở nên có hồn hơn, nó không còn là vật vô tri vô giác mà đã trở thành người bạn của ngư dân.

Không phải người đánh cá không viết được như thế, yêu được như vậy, và chỉ có thể viết được những câu thơ như thế khi tâm hồn Tế Hanh hòa vào cảnh vật bằng cả tâm hồn mình để lắng nghe. Có tiếng gió hú nhè nhẹ trong ngày mới, tiếng sóng vỗ bờ, tiếng chợ cá ồn ào và những âm thanh lắng đọng trong từng thớ thịt của con thuyền.

Có lẽ, cái chất mặn mà ấy cũng đã ngấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn nhà thơ để trở thành một nỗi ám ảnh khôn nguôi, da diết. Cái tinh tế và cái tài của Tế Hanh là ở chỗ ông “nghe được những vật không có hình hài, không có âm thanh như một“ mảnh hồn làng ”trên“ cánh buồm căng ”…

Thơ Tế Hanh là một thế giới rất đỗi gần gũi, thường ta chỉ thấy lờ mờ, thế giới tình cảm ta đã âm thầm cho cảnh vật: sự mệt nhọc, say sưa của con thuyền khi về bến… ” là khi nhà thơ bày tỏ tình cảm của một người con xa quê hương, hướng về quê hương:

Giờ đã xa rồi lòng luôn nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, thuyền vôi

Cho thuyền vượt sóng ra khơi.

Tôi nhớ mùi mặn

Nếu không có những câu thơ này, có lẽ chúng ta đã không biết nhà thơ đang xa quê, trước mắt chúng ta hiện ra một khung cảnh vô cùng sống động, vậy mà nó lại được viết ra từ tâm thức của một cậu học sinh, từ trái tim. Để rồi ta có thể nhận ra rằng, quê hương luôn ở trong tiềm thức của nhà thơ, quê hương luôn hiện hữu trong mọi suy nghĩ và cảm xúc. Những kỷ niệm khó tả về quê hương bật ra thành câu thật giản dị: “Thương nhớ hương mặn nồng”. Quê hương là mùi mặn của biển, quê là nước xanh, màu cá bạc, cánh buồm vôi.

Màu sắc của quê hương là những màu trong sáng nhất, gần gũi nhất. Tế Hanh yêu những hương vị đặc trưng của quê hương đầy quyến rũ và ngọt ngào. Thơ Tế Hanh bình dị như con người ông, giản dị như con người quê hương, da diết và sâu lắng. Từ đó, bức tranh thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng vĩ hiện lên từ cuộc sống lao động thường ngày của người dân.

Bài thơ gợi ấn tượng không thể phai mờ về một làng chài cách biển nửa ngày sông, sóng lung linh và nắng vàng. Hồn sông biển ấy đã là nguồn cảm hứng sống mãi cho Tế Hanh từ “năm hoa” cho đến những ngày tập kết ra Bắc. Vẫn còn đó tình quê hương sâu nặng, ấm áp của người con xa quê:

Tôi đưa tay ra để giữ nước trong tim

Dòng sông mở ra và ôm tôi vào bụng

Chúng tôi lớn lên của nhau

Những người đánh cá buổi sáng sớm ven sông

Cuốc cày mưa nắng đồng ruộng.

Tôi đã cầm súng xa nhà để ra trận

Nhưng trái tim tôi như mưa từ gió biển

Vẫn quay lại bờ sông

(Nhớ dòng sông quê hương – 1956)

Với tâm hồn bình dị, Tế Hanh xuất hiện trong phong trào Thơ mới nhưng không có những tư tưởng sống nhàm chán, trốn tránh thực tại, chìm đắm trong cái tôi riêng tư như bao nhà thơ thời bấy giờ. Thơ Tế Hanh là hồn thơ đã hoà vào hồn dân, hồn dân tộc, trong “những cánh buồm giương lên như một mảnh hồn làng”.

“Quê hương” – hai chữ thân thương, quê hương – niềm tin và nỗi nhớ, dẫu trong tâm khảm người con đất Quảng Ngãi thân yêu – Tế Hanh – là thiêng liêng, trong sáng nhất. Bài thơ có giọng điệu mạnh mẽ, hình ảnh sinh động gợi cho người đọc cảm giác thích thú, ngôn ngữ hùng hồn gợi lên một khung cảnh quê hương “rất Tế Hanh”.


Source: Banggiaonline.com
Category: Văn Học

Đánh giá:

Thông báo chính thức: Bảng Giá Online hiện tại đang triển khai chương trình đặt HOTLINE tại các sản phẩm trên trang website của chúng tôi dành cho các đại lý đang kinh doanh sản phẩm này. Mọi thông tin chi tiết quý khách vui lòng liên hệ qua: HOTLINE: 0917 51 20 21 hoặc ZALO chính thức.

Chúng tôi rất vui lòng được hợp tác với quý vị! Xin cám ơn!

Bài viết mới cập nhật:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *